[Review] – TAG

 

TAG

tag

 

 

Mấy bữa nay đi đâu cũng thấy một bức ảnh động lấy từ trong một bộ phim kinh dị vừa mới ra mắt không lâu: TAG. Mình xem thì đúng là shock hàng thật nên cũng tò mò về nội dung của phim này là gì. Lúc phát hiện ra là phim của Sion Sono thì mọi thứ bắt đầu trở nên có lí hơn, ý mình là độ máu me thừa mứa trong phim ấy. Nếu ai đã quen mặt phim của Sion Sono thì cũng biết độ ‘bệnh’ và ‘extreme’ mà ông đổ vào các tác phẩm của mình. Nhưng thường thì tất cả chúng đều chỉ là một thứ phương tiện yêu thích của Sion Sono để ông chuyển tải những lớp ý nghĩa đáng xem xét, suy nghĩ tới trong phim của mình.

Phim mở đầu khá bình yên với mấy chiếc xe buýt chở học sinh đi dã ngoại rồi mọi người cười đùa vui vẻ thoải mái. Nhưng mà chính cái bình yên này được dùng để đối lập với tai họa ập đến ngay sau đó. Dù cho mọi người ít nhiều đoán được chuyện gì đó sẽ xảy ra khi mà ở ngay những giây đầu của phim vang lên bản nhạc réo rắt ám ảnh, sự việc xảy ra ngay sau đó quá kinh khủng đến nỗi chẳng ai tưởng tượng trước được nổi cả.

Chiếc xe bus bị chặt đứt đôi bởi làn gió ma quỷ, những mảnh cơ thể vương vãi khắp nơi, máu chảy như vòi nước bị đập bể. Kể từ đó, Mitsuko của chúng ta cứ chạy mãi trong hoảng loạn. Cái cảm giác hoang mang tột độ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cũng chính là cảm giác mà người xem trải qua vì thật sự sinh mạng của bao nhiêu người liên tục bị cướp đi nhưng lại chẳng có lấy một lời giải thích. Mitsuko chạy mãi, chạy mãi và cô va vào hiện thực. Ngôi trường của mình hiện ra trước mắt, và cô lại gặp lại những người bạn tốt của mình. Mọi thứ cứ lại bình yên như thế, cho đến khi vòng xoáy chết chóc lại lặp lại. Nhưng dần dần người xem được đưa một đầu mối để bám vào mà suy đoán và cốt truyện chính: cứ mỗi lần một cuộc thảm sát xảy ra thì Mitsuko lại biến thành một người khác, trở thành chủ nhân của một vận mệnh khác, và tất nhiên điều duy nhất không đổi là cô không thể tránh khỏi cảnh giết chóc hàng loạt. Vậy cuối cùng tất cả những chuyện này là sao?

tag 2

[spoiler]

Thật ra người xem không cần phải siêu tinh ý mới nhận ra một điều bất thường suốt phần lớn bộ phim. Tất cả các nhân vật xuất hiện đều là giới nữ. Có lẽ chính vì điều này mà không phải là vô lý khi nhiều lời giải thích nổi lên và gắn bộ phim cái mác pro-feminist ủng hộ nữ giới và cuộc đấu tranh của phụ nữ hiện vẫn đang diễn ra. Nếu xét theo mặt ý nghĩa này, thì tất cả chi tiết trong phim có thể được giải thích khá thấu đáo và thuyết phục. Vì tất cả những việc xảy ra trong phim là dưới sự điều khiển của một tên bệnh hoạn đại diện cho đàn ông nên sự xuất hiện những góc quay panties khá thường xuyên, hay cảnh những người tham dự đám cưới (toàn nữ thôi) chẳng hiểu vì lí do gì bỗng xé toạc quần áo rồi cười như điên dại, hay cảnh cuối nơi Mitsuko bước vào khắp hai bên tường là các bức tượng phụ nữ sắp xếp theo kiểu trưng bày triển lãm dần trở nên không còn khó hiểu như lúc trước nữa – những cảnh đó phải chăng chính là đại diện cho việc người phụ nữ bị công cụ hóa bởi đàn ông. Mitsuko mỗi lần thay đổi vận mệnh đều chẳng biết mình là ai, mà danh tính của cô đều bị áp đặt bởi những người khác, rằng cô là Keiko, rằng cô là Izumi. Và hơn hết, lời nói triết lí của Sur bắt đầu trở nên dễ tiếp cận hơn. Mình thấy Sur chính là đại diện cho chủ nghĩa siêu thực mà nhân vật này mãi nhắc đi nhắc lại -Surrealism

E1437556571299_8dfc_6

[mình sẽ nói một chút về surrealism sau khi mình tò mò lên mạng tìm hiểu vì lúc xem phim cứ mơ mơ màng màng về cái khái niệm siêu hiện thực này]

Surrealism có nghĩa là những thứ nằm sâu trong tiềm thức thì sẽ có ít khả năng nhất bị chi phối bởi lí trí và cũng vì đó tránh được sự điều khiển của thứ hệ thống tồn tại bên ngoài trên thế giới. Những quyết định mang tính chủ quan là hiện thực, nhưng quyết định sâu trong tiềm thức “xuất hiện trước cả khi chủ thể ý thức được nó” theo lời Sur nói thế nên được cho rằng không bị chi phối bởi bất cứ thứ gì. Sự chi phối ở trong phim này chính là những áp đặt mà đàn ông, xã hội gắn lên đầu phụ nữ chăng?

Có thể xem cả bộ phim này là một phép ẩn dụ to bự. Rất khó để xem xét từng chi tiết nhỏ riêng biệt mà đoán ra được bộ phim này đang nói về cái gì. Muốn TAG trở nên có lí, dễ hiểu hơn thì phải xem nó một cách tổng thể, lắp ghép những chi tiết ban đầu phi lí dựa trên lời giải thích hay chìa khóa giải mã cho cả bộ phim đưa ra ngay những phút cuối cùng. Vậy nên nhiều người sẽ vì lạc lõng giữa mớ ‘hỗn độn máu me’ và mất kiên nhẫn bỏ dở giữa chừng trước khi kịp nhận ra ý nghĩa đằng sau tất cả. TAG là một bộ phim thú vị vì lẽ đó, nhưng cũng chính vì đòi hỏi sự kiên nhẫn đến tận giây cuối nên nó lại kén người xem hơn.

-Đù-

 

 

 

Advertisements